Category: Films

[Review] Bạn cùng lớp – My old classmate

pmlKwCG

Tên phim: My Old Classmate – Bạn cùng lớp

Thời lượng: 98 phút.

Diễn viên chính: Lâm Canh Tân (Lâm Nhất), Châu Đông Vũ (Châu Tiểu Chi) 

Bộ phim được chuyển thể từ ca khúc cùng tên nổi tiếng của Cao Hiểu Tùng. Lâm Nhất và Châu Tiểu Chi gặp nhau lần đầu khi cô bé chuyển vào lớp và được xếp ngồi cạnh Lâm Nhất. Có thể nói, câu học sinh “dốt nát” ấy đã “nhất kiến chung tình” với cô học sinh giỏi Châu Tiểu Chi. Cả 2 cùng học với nhau cấp 2, cấp 3. Qua từng ấy năm, Lâm Nhất ngày càng thích Tiểu Chi, và Tiểu Chi cũng dần dần có tình cảm với cậu. Cô thậm chí đã cố tình thi trượt đại học Bắc Kinh – 1 đại học nổi tiếng về chất lượng nhất nhì của Trung Quốc để có thể học cùng trường với câu. Lâm Nhất và Châu Tiểu Chi đã cùng nhau sánh bước từ những ngày còn bé, cho đến khi trưởng thành. Họ quen nhau, ở bên nhau được vỏn vẹn 10 năm, có chia tay có giận hờn có cãi vã nhưng cuối cùng lại về với nhau. Và rồi khi Lâm Nhất được sang Mỹ để học trong khi Tiểu Chi lại không thể đi Mỹ du học cùng câu, đoạn tình cảm ấy cũng phải kết thúc.

704_1265962_535453

704_1265961_853656

Những cảnh quay từ thưở nhỏ cho đến lúc lớn, quá khứ và hiện tại được quay lồng ghép, xen kẽ với nhau. Quả thật, thời gian 2 người ở bên nhau, lớn lên cùng nhau, học tập cùng nhau thật đẹp và dễ thương. Nhẹ nhàng tình cảm đến nỗi sau này khi nhớ lại những kỉ niệm ấy, không ai kiềm được mà suýt xoa tiếc nuối. 10 năm trôi qua, cả 2 đều trưởng thành. Châu Tiểu Chi luôn mong ước được học tại đại học Standford, Mỹ nhưng vì yêu Lâm Nhất và không muốn rời xa cậu nên cô đã không thực hiện ước mơ ấy. Nhưng rồi, cũng vì cậu, vì cả 2, mà cả Lâm Nhất và Tiểu Chi đều phấn đấu để có thể cùng nhau đến Mỹ. Ấy vậy mà cuối cùng Lâm Nhất đi còn cô ở lại. Cả 2 chia tay nhưng không ai nói ra lời chia tay ấy. Khoảng cách địa lý, thời gian và cả những sự thay đổi trong cuộc sống của cả 2 đã tự nói lên điều đó. Xa nhau 10 năm, cho đến 1 ngày Lâm Nhất nhận được thiệp cưới của Châu Tiểu Chi, mặc dù đã có vị hôn thê, nhưng thực ra trong lòng vẫn không thể quên cô bạn gái thanh mai trúc mã, anh đã quay về nước, quay về để cứu vãn 1 mối tình. (more…)

Advertisements

Review tổng hợp 1 số phim

Thật ra tôi đắn đo không biết nên viết review tổng hợp ra bài thế này, hay viết luôn vào các mục đã được chia sẵn cho từng loại, còn viết review riêng cho từng bài thì quả thật bây giờ tôi không đủ thời gian. Nhưng dù sao đây cũng đánh dấu sự trở lại, nên tôi sẽ viết ra bài và bổ sung vào các pages để vừa có bài mới vừa tiện theo dõi sau này.

Dưới đây là 1 số phim tôi đã xem trong thời gian qua. Có phim xem lâu thì tôi không thể review quá chi tiết, còn những phim gần hơn thì vẫn còn nhớ chút ít.

1. The Other Woman (2014): Well, 1 bộ phim mang tính giải trí cao vì thật ra nội dung không có gì hàn lâm hay nhân văn. Phim có sự tham gia diễn xuất của Cameron Diaz, Kate Upton – cô đào nóng bỏng, và Leslie Mann. 3 người phụ nữ, cùng yêu chung 1 người đàn ông rồi đến 1 ngày họ phát hiện bản thân bị lừa. Cả 3 cùng góp sức lại, bàn nhau để trả thù tên sở khanh đó và cuối cùng lại trở thành bạn thân của nhau. Nếu có thời gian rảnh và muốn tìm 1 phim xem cho vui thì đây cũng không phải 1 lựa chọn tồi.

2. Divergent (2014): Bộ phim được chuyển thể dựa trên tiểu thuyết cùng tên của Veronica Roth. Bộ triology thì cũng đã ra cả 3 tập, nếu bạn có khả năng đọc tiếng anh thì trên mạng có bản ebook đầy đủ đó. Còn bản tiếng việt thì tập 1 đã được xuất bản tại Việt Nam, bởi NXB trẻ. Quay lại với bộ phim, nó huộc dạng như The Hunger Games. Nhưng cá nhân tôi thích phim này hơn. So về nội dung thì hoàn toàn thu hút và hấp dẫn hơn. Tác giả tự tạo ra 1 thế giới riêng, 1 thế giới mà tất cả mọi người đều thuộc về 1 nơi nhà nào đó (chi tiết này hơi giống kiểu phân nhà trong Harry Potter). Ở đây, mỗi cá nhân đều phải học cách chiến đấu, bảo vệ bản thân và phải vượt qua các bài kiểm tra gắt gao để xem có đủ điều kiện được ở lại nơi mình muốn – hoặc không bạn sẽ trở thành những kẻ vô gia cư, vô dụng. Nhưng trong xã hôi này, ngoài những kẻ không thuộc về nơi nào, còn tồn tại cả những kẻ có tất cả các yếu tố, có khả năng đặc biệt, được gọi chung là Divergents – những người mà chính quyền không thể kiểm soát được và coi họ là thành phần nguy hiểm cần phải tiêu diệt. Tôi không biết đọc sơ qua nội dung các bạn có bị cuốn hút không nhưng tôi thực sự đánh giá cao phim này, hơn The Hunger Games, nếu đem ra so sánh. Ngoài ra, nhạc phim cũng hay và khi kết hợp xem phim thì đúng là “perfect match”. Diễn viên cũng đẹp, đặc biệt là anh nam chính hehe. Lúc đầu tôi không thích nữ chính, nhưng sau khi chị thay đổi thì tôi khá thích. Hãy thử và nếu thấy hay hãy chia sẻ cảm nhận với tôi nhé.

3. How to train your dragon 2 (2014): Nếu bạn đã xem phần 1 thì chắc sẽ thích phần 2. Còn tôi, tôi chưa xem phần 1 nhưng tôi vẫn thích phần 2 và sau đấy tôi đã mò đi xem phần 1. Con răng sún đáng iu quá trời.

4.Combustion (2013): Đây là 1 bộ phim của Tây Ban Nha. Phim này hơi giống kiểu Fast and Furious, mặc dù về khoản xe cộ thì không thể sánh bằng phim Hollywood. Nếu bạn thích FnF có lẽ phim này cũng được coi là ổn. Các diễn viên thì khỏi bàn, trai thì đẹp, gái thì séc xi bốc lửa. Có 1 cái khiến tôi ưa thích phim này :”> Là cảnh nóng của 2 diễn viên chính. Xin đính chính trước rằng đó không phải porn. Ngược lại, nó được quay 1 cách nghệ thuật, từ góc quay cho đến ánh sáng, và điều không thể thiếu là diễn xuất của 2 nhân vật chính. Cơ bản 2 người đó đẹp, cộng thêm các yếu tố trên lại càng trở nên hấp dẫn hơn.

5. Malena (2000): Phim Ý. Tôi xem bộ phim này đã lâu nên không có khả năng viết dài và nói chi tiết. Nhưng tôi thích và đáh giá cao phim này. Nàng Malena trong sáng xinh đẹp và có giáo dục, vì hoàn cảnh xô đẩy, vì xinh đẹp mà bị ghen ghét, vì đặt điều và rồi nàng cũng buộc phải hạ thấp bản thân để có thể tồn tại được. Nhưng mặc dù phải đổi lấy cuộc sống bằng nhan sắc, bằng bản thân nàng vẫn không trở nên hèn mọn, đê tiện. Nàng vẫn là Malena năm nào, tốt bụng chung thủy và vị tha. Có đoạn Malena bị bêu đầu giữa đường giữa phố bị hành hạ dã man thì hơi kinh nhưng nhìn chung đây vẫn là 1 bộ phim trong trẻo nhẹ nhàng.

6. Once (2006): 1 bộ phim âm nhạc của Ireland. Không ánh hào quang của Hollywood, không có dàn diễn viên khủng và nổi tiếng, nhưng nó vẫn là 1 bộ phim hay. Tôi thích sự giản dị, mộc mạc và tự nhiên của phim này, của các diễn viên. Nhạc phim đương nhiên hay, vì nó là 1 bộ phim âm nhạc. Nghe Falling Slowly trong phim mà dạt dào cảm xúc :3

7. No Country for Old Men (2007): Có lẽ bạn nào mê thể loại sách kinh dị, đánh đấm, hành động thì cũng có nghe qua cuốn “Không chốn nương thân” của Cormac McCarthy. Phim này được dựng dựa trên tiểu thuyết ấy. Nói sao nhỉ, đây là 1 bộ phim được đánh giá cao và rate trên IMDB cũng cao (8.2/10). Nhưng đối với tôi nó không được đánh giá cao như thế. Nó không tệ và không quá xuất sắc, cũng gay cấn và hấp dẫn vì tôi vẫn bị cuốn vào hàng loạt cảnh giết người liên tiếp của phim. Thi thoảng đổi gió xemm cũng được.

** Chú thích: Những phim được in đậm là phim tôi thích.

Tạm thời là thế, nếu nhớ ra thì tôi sẽ viết tiếp :3

Phủi bụi 1 chút

Đúng như tên bài, viết 1 chút để phủi bụi cho blog đã lâu tôi không ghé. Thật ra về cơ bản cũng không phải 1 người hay viết lách mặc dù rất thích cảm giác viết này viết kia, nên việc tôi bỏ bê gần 1 năm không có bài mới là chuyện bình thường haha.

Chỉ muốn nói 1 chút là dạo này hứng thú lại nổi lên, sự lười biếng có giảm chút xíu, và có 1 vài chút để viết nên trong thời gian tới cũng muốn bản thân cố gắng có nhiều bài mới hơn.

Update là dạo này tôi vẫn khỏe, tính vẫn lười biếng và chưa làm được gì đột phá lắm haha. Tôi có thời gian đọc 1 vài cuốn sách, xem 1 vài show truyền hình. Thế nên mới có cái để viết.

Mấy cuốn sách tôi đọc gần đây nhất (thực sự là rất gần, vì là 3 ngày trở lại đây) có 2 cuốn ngôn tình. Quả thật đã rất rất rất lâu rồi tôi không đọc 1 cuốn ngôn tình ra hồn – tức là đọc từ đầu đến cuối mà ko bỏ giữa chừng. Có 1 đoạn thời gian đọc truyện, à nói thêm là phần lớn ngôn tình tôi có đều là ebooks vì rất ít khi mua sách cứng, quyển nào thấy thu hút thì mới mua thôi, nên đã xảy tình trạng: 1, down rất nhiều về tích trữ – 2, đọc được khoảng 2 – 3 chương là mất hứng và hoặc là xóa hoặc là vứt đấy không đọc. Và mới chỉ 2 3 tuần trước thôi, tôi thực sự cảm thấy bản thân không thể đọc được 1 thứ gì vào đầu. Đọc quyển nào cũng dở dang và điều ấy vô cùng rất khó chịu, chính là cái cảm giác không làm được gì ra hồn đó. May mà có vẻ hứng thú đọc đã trở lại trong khoảng 1 tuần gần đây.

Nói dông dài, thì quay trở lại chủ đề chính, 2 cuốn ngôn tình tôi đọc là “Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng” – Nhĩ Nhã do Quảng Văn xuất bản gần đây, và ebook cuốn “Khó có được tình yêu trọn vẹn” – Sư Tiểu Trát được chuyển ngữ bởi condadieu. Thật may mắn là không có cuốn nào làm tôi muốn xé truyện và bỏ dở. Đúng là một khởi đầu tốt đẹp haha.

Tác giả Nhĩ Nhã chắc cũng không cần phải giới thiệu nhiều, bởi ai hay đọc đam mỹ, thậm chí là ngôn tình thì có lẽ đều đã nghe nhắc đến. Tác giả này chủ yếu viết đam mỹ. Bản thân tôi đã cả 4 cuốn trong hệ liệt Thần toán tứ bộ và đều khá thích, nên khi biết bà còn viết cả ngôn tình thì cũng có chút hứng thú. Và quả thật tôi không bị thất vọng. “Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng”, từ cái tên thấy 1 chút gì đó hài hước và trừu tượng. Cá nhân thì tôi khá thích cuốn này. Đây không phải 1 cuốn ngôn tình gay cấn, cao trào, hay đi theo lối sến sẩm, mà nó là 1 cuốn sách giản dị, nhẹ nhàng, ấm áp. Nói 1 chút về sở thích, thì tôi thích những cuốn ngôn tình mà toàn bộ câu chuyện không chỉ xoay quanh chủ đề tình yêu. Đã là ngôn tình thì tình yêu đương nhiên là cái chính, nhưng ngoài điều ấy ra tôi cũng muốn tác giả khai thác và viết về những thứ xung quanh, những điều xảy ra trong cuộc sống, 1 cái gì đó chân thực 1 chút, gần gũi 1 chút bởi với tôi, cuộc sống không phải 100% xoay quanh chuyện tình cảm trai gái đôi lứa, mà nó còn bao gồm nhiều điều khác nữa.

Trong truyện này, Nhĩ Nha đã làm được điều ấy. Bên cạnh câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng, và dễ thương của cặp nhân vật chính Ngô Diệu – Lạc Tài Tần còn có cả những việc xảy ra xung quanh họ, từ họ hàng đến bạn bè. Cảm giác mà tác giả mang tới chính là 1 câu chuyện sống động, hơi chân thực và gần gũi. Nữ chính Ngô Diệu, theo như mô tả là “điển hình cho sự tự do lơ đễnh quanh năm suốt tháng lề rề khiến người khác cảm thấy tiết tấu của Ngô Diệu khác hẳn với người bình thường, tay chân kém nhịp nhàng cân bằng, làm việc gì cũng nhanh hoặc chậm một nhịp…” thật ra đâu có hiếm. Có thể Ngô Diệu chậm chạp thật, lơ đễnh thật, lại còn thật thà trong sáng nhưng hoàn toàn không nhạt nhẽo, ngây thơ đến độ làm ta cảm giác ngu ngốc, mà lại thông minh đúng lúc cần, tính cách thẳng thắn và tốt bụng, thật thà. Tuyệt đối không phải ngu ngốc kiểu dễ bắt nạt. Nam chính Lạc Tài Tần thì cũng có 1 chút hình mẫu soái ca, như đẹp trai tài giỏi, có chút đen tối nữa. Nhưng với tôi thì vẫn chấp nhận được, bởi ít ra nó không mang cảm giác quả ảo diệu, như kiểu “tổng tài lãnh khốc” nhà lầu xe hơi chủ tịch này nọ. Tính cách nam chính được xây dựng rất ổn, 1 người vui vẻ hòa đồng dễ chịu. Trước khi anh chính thức bắt đầu yêu đương với nữ chính thì cũng không đen tối lắm, mà chính là 1 anh hàng xóm vẽ tranh đẹp nhiều tài, tính tình tốt đó. Yêu nhau rồi mới lộ cái bản chất ra thôi. Câu chuyện tình yêu của 2 người này đến từ từ, ban đầu là người xa lạ, rồi bởi bán hàng và vẽ tranh ở gần nhau nên trở thành bạn bè, rồi từng ngày từng ngày bồi đắp tình cảm thành người yêu. Nhịp truyện chậm, mạch truyện hợp lý. Chí ít họ cũng có thời gian tìm hiểu đối phương, trò chuyện hằng ngày rồi mới yêu nhau chứ không phải bụp 1 cái yêu luôn. Ngoài 2 nhân vật chính, thì các nhân vật phụ cũng có những câu chuyện riêng của mình. Như cô bạn thân Phi Phi của Ngô Diệu thì lại yêu đương với Liêm Khải – anh bạn thân của Tần Tài. Hay chị họ nữ chính với những rắc rối và phức tạp trong cuộc sống của mình. Tóm lại đều là những điều xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, không có gì mới lạ nhưng là 1 gia vị quan trọng đều cuốn sách trở nên thú vị hơn.

Còn về truyện thứ 2 tôi đọc, “Khó có được tình yêu trọn vẹn”, cũng không phải là 1 truyện có mô típ ấn tượng, gay cấn. Chỉ là cách tác giả viết chắc tay, được chuyển ngữ cẩn thận và mượt mà. Các nhân vật được xây dựng khá ổn. Cả nam chính và nữ chính đều là tuýp người dứt khoát trong chuyện tình cảm. Tôi đặc biệt thích nữ chính Mục Táp, đã yêu thì hoàn toàn chung thủy và hết mình, nhưng nếu hết yêu và dứt khoát thì không bao giờ quay đầu loại, và nếu không có tình cảm thì tuyệt đối không dây dưa. Và đương nhiên cũng đòi hỏi như vậy với người kia. Cũng có 1 chút cao trào trong truyện, lúc giận hờn nhưng không phải máu cún khó chấp nhận. Thật mong chờ sẽ có những truyện tiếp theo của tác giả được làm.

Cuốn tiếp theo tôi đọc là truyện Nhật Bản, “Khu vườn mùa hạ” – Kazumi Yumoto. Tôi bắt đầu việc đọc lại với quyển này là 1 sự lựa chọn đúng đắn. Bởi ít ra sau khi đọc xong nó, tôi lại muốn cầm 1 quyển khác lên đọc chứ không muốn làm biếng nữa. 1 câu chuyện trong trẻo, mát dịu, nhẹ nhàng nhưng lại không hề thiếu những điều ta có thể học hỏi được. Cuộc sống có cho đi có nhận lại, có mất mát có vui vẻ. Nhưng mỗi khi 3 đứa trẻ và ông cụ ngồi với nhau, trò chuyện trong khu vườn mà chúng đã chăm sóc hằng ngày, mọi thứ không vui đều bị lãng quên, chỉ còn những điều vui vẻ và thú vị. Chẹp, tôi cũng muốn tương lai có được 1 khu vườn của riêng mình, lúc chán đời ra trồng cây trồng hoa, ngồi uống trà đọc sách thưởng ngoạn cũng thi vị lắm haha.

Kể ra 1 vài cuốn nữa tôi đọc từ khoảng 3 tháng trước thì còn có “Thời gian tươi đẹp” – Đinh Mặc, 1 cuốn chủ đề về thương trường, đọc cũng tạm ổn.Và kèm 1 vài cuốn truyện Tiếng Anh dễ thương. Chắc cần 1 chút thời gian để viết bài review riêng vì có lẽ không thể gộp chung tất cả vào 1 bài được.

Ngoài đọc thì tôi cũng xem một vài show truyền hình của các nước Châu Á, Âu Mỹ:

1, Master Chef (ss5): Nếu bạn đang tìm 1 show truyền hình thú vị và hay ho thì hãy xem MC. Có 3 vị giám khảo vô cùng dễ thương và hài hước. Có cơ hội để thấy được tài nghệ nấu nướng siêu phàm của các đầu bếp nổi danh tương lai và nhìn những món ăn ngon đến thèm chảy nước dãi. Khuyến cáo là không nên xem ban đêm (mặc dù tôi đã làm thế, thức rất muộn để cố nốt vài tập). Những lúc yêu cầu là nấu các món bánh ngọt mà xem đêm thì quả thật tra cmn tấn.

2. Master Chef Junior: Cũng tương tự như Master Chef, nhưng đây là chương trình dành cho các đầu bếp tự 8-13 tuổi. Quả thật là phải ngả mũ kính nể tài năng của bọn trẻ, già đầu như tôi (thật ra tôi cũng vẫn trẻ), nhưng nói ra thì chẳng biết làm bếp núc gì hết. Cùng lắm là vài món siêu đơn giản. MCJ mới có 1 season, và tôi thích em quán quân Alexander vô cùng. Dễ thương tính tốt lại vô cùng tài năng. Như phỏng vấn thì 1 tuần em tập nấu tới 5 – 6 lần, theo Gordan thì hơn mức nấu ăn tại nhà trung bình của người lớn Mỹ luôn í. Mới 13 tuổi mà đã có được đam mê, xác định được định hướng và mong muốn bản thân và làm mọi điều để giành được nó. Mong là tương lai em cũng thế.

3. Dad, where are we going? (Bản Trung – SS1+2): Season 2 vẫn đang làm nhưng cũng sắp hết rồi. Chương trình thực tế giữa bố và các bon, cùng nhau đi du lịch cùng nhau trải nghiệm và tận hưởng những giây phút vui vẻ bên nhau. Các ông bố được mời tham dự đều là người nổi tiếng, đều bận đầu với công việc nên ít có thời gian dành cho con. Qua việc tham gia chương trình này mà bố con có thể hiểu nhau hơn. Và bọn trẻ cũng trưởng thành hơn. Thật ra tôi không ấn tượng với season 2 lắm, dù lũ trẻ cũng dễ thương. Nhưng tôi chưa nhìn thấy sự khác biệt của chúng qua từng tập. Ở season 1 thì điều này hoàn toàn rõ rệt. Ví như Thiên Thiên – 1 cậu trai luôn được chăm sóc cẩn thận, luôn có cơ hội chơi điện tử ipad mỗi khi thích, lúc mới bắt đầu tập 1 đã khóc um lên, thật sự là bố của Thiên Thiên đã hết cách, khán giả cũng hết cách. Và như tôi xem cũng thấy “OMG”. Nhưng chỉ mới đến cuối tập 1 mà từ 1 cậu bé khóc nhè đã trở thành 1 người biết tạo ra niềm vui, chơi cùng các em và ở những tập tiếp thì càng ngày càng xuất sắc. Hay cô bé Cindy cũng thế. Rồi kể cả Kimi luôn cần có bố ở bên mới thấy an toàn, khóc mỗi khi phải tự đi làm nhiệm vụ, phải mất thời gian khá lâu để em có thể hòa nhập nhưng thực sự Kimi đã trưởng thành nên nhiều. Chắc có lẽ do bọn

4. Dad, where are we going? (Bản Hàn): Ơ thực ra tôi chưa xem hết, mới được vài tập đầu thôi. Thấy cũng dễ thương. Mà có vẻ dài quá trời, nghĩ bản thân không đủ kiên nhẫn để xem hết.

Hình như tôi cũng chỉ xem và đọc bấy nhiêu. Hoặc giả là bây giờ không nhớ ra gì nữa. Nhưng tôi nghĩ 1 bài trở lại thế này cũng tương đối nhiều chữ. Thật đúng là gần 1 năm mới viết các thứ.

Mong là sớm có bài tiếp.

[Review – Movie] Miracle in cell no.7

pain_and_gain

Một ngày nghỉ cuối tuần, tôi chọn Miracle in cell no.7 để xem. Tôi cũng nghe giới thiệu, review của những người bạn đã xem trước, cũng biết rằng có lẽ nó buồn. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ bộ phim này lại lấy đi của tôi nhiều nước mắt như vậy.

Miracle in cell no.7 bắt đầu với khung cảnh phiên tòa xét xử lại vụ án giết người cưỡng bức xảy ra nhiều năm trước. Lee Yong-gu là 1 người cha tâm thần, trí tuệ bị thiểu năng, nhưng lại có cô con gái Ye-sung rất thông minh lanh lợi. Cô bé quán xuyến mọi việc trong gia đình dù mới chỉ 6 tuổi. Hai cha con nương tựa và sống hạnh phúc bên cạnh nhau. Cho đến 1 ngày, khi Yong-gu chạy theo cô bé con gái bộ trưởng cảnh sát vì nhìn thấy cô bé đeo chiếc cặp thủy thủy mặt trăng – thứ mà con gái ông luôn mong ước mua được. Nhưng không may, trên lúc chạy theo ấy, cô bé bị trượt chân ngã, gạch rơi vào đầu và chết. Yong-gu là người duy nhất được tìm thấy ở hiện trường, và bị bắt gặp trong lúc đang cố gắng cứu lấy cô bé, nhưng mọi người lại tưởng ông là kẻ cầm thú đã giết và cưỡng hiếp cô bé ấy. Yong-gu bị bắt vào tù, bị đánh đập và ép cung. Cảnh sát dùng mọi cách để tạo hiện trường giả và ép ông đóng dấu vào bản khai, mà ngay cả ông cũng không hiểu là gì. Rồi ông được đưa vào phòng giam số 7, nơi mà những điều kì diệu đã xảy ra.

(more…)

[Movie – Review] When Harry Met Sally

Tôi là người thích hoài cổ, hay là kiểu thỉnh thoảng lên cơn lại thấy có 1 niềm hứng thú tò mò dào dạt và yêu thích với những thứ từ thời kì trước. Cũng có lẽ vì thế mà tôi có vẻ thích xem những bộ phim tình cảm Mỹ từ thời những năm 80, 90 thậm chỉ là 70 và sớm hơn. Mê mẩn làm sao cái không khí cổ xưa, có 1 cái gì đó rất lãng mạn, cuốn hút. Có những bộ phim dở ẹc mà các khung cảnh, không khí phim làm tôi mê mẩn. Đơn giản là vì nó từ xưa :”>

Tôi chọn cho mình bộ phim “When Harry Met Sally…” để xem gần đây. Vừa hợp với cái thời tiết mưa và âm u, lại man mát và có vẻ hơi se lạnh của mùa thu, bởi trong phim có những cảnh mùa thu lá vàng lá đỏ rất đẹp. Bên cạnh đó thì đây cũng là 1 phim quay năm 1989, khung cảnh cổ cổ rất lãng mạn.

“When Harry Met Sally…” là 1 bộ phim tình cảm tâm lý Mỹ, rating Imdb khá cao (7,6/10), khá cao so với những bộ phim tình cảm bây giờ. Lý do tôi thích phim cổ hơn cũng là đây. Theo nhận xét và cảm nhận cá nhân, tôi thấy những bộ phim từ thời trước có nội dung hay và cảnh quay đẹp, cả chất cả lượng.  Có lẽ phim xưa ý tưởng quá hay, bây giờ các bác đạo diễn hết ý tưởng nên phim có vẻ tạp nham (tất nhiên là vẫn có những bộ phim tình cảm tuyệt vời thời này).

(more…)

[Drama – Review] I hear your voice 2013

Tên phim gốc: 너의 목소리가 들려
Tên tiếng Anh: I hear your voice
Thể loại: Lãng mạn, Hài hước
Thời lượng: 18 tập
Đạo diễn: Jo Soo-won
Kịch bản: Park Hye-Ryun
Diễn viên: Yoon Sang Hyun, Lee Bo Young, Lee Jong Suk
Download và xem online: Kites.vn (hoặc Google.com)

SBS_I_Can_Hear_Your_Voice_Official_Poster_bc2

Trước nay tôi rất ít khi xem drama Hàn vì những bộ phim tôi từng xem đều không gây được hứng thú để theo đến cùng và bản thân thì không chịu được lối diễn xuất có phần cứng nhắc, gượng gạo và đôi lúc hay làm “quá” lên. Có thể nói là trong não tôi cũng hơi có thành kiến với phim Hàn. (more…)